Quốc Tịch Hoa Kỳ -- Món Quà Cha Mẹ Tôi Cho Tôi

Quốc Tịch Hoa Kỳ -- Món Quà Cha Mẹ Tôi Cho Tôi

Story tools

A A AResize

Print

 

Read in English


Bảo Nguyễn là thị trưởng của Garden Grove, California và đang tranh cử vào Quốc Hội Hoa Kỳ.


Tôi có thể liệt kê những điều mà tôi được may mắn trong đời, nhưng tất cả đều xuất phát từ quyết định rời quê nhà và trở thành công dân Hoa Kỳ của cha mẹ tôi.

Chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt năm 1975, nhưng năm năm sau, sự xung đột vẫn còn mới trong đầu óc mọi người. Chính quyền đã tích cực đàn áp bất cứ ai bị nghi ngờ bất đồng chính kiến. Dân chúng bị xáo trộn, cố gắng tìm hiểu làm thế nào họ sẽ tồn tại trong hệ thống áp bức và tham nhũng mới này. Một số người, giống như mẹ tôi, hiểu rằng họ không thể.

Khi mẹ tôi rời bỏ nhà, gia đình, và bạn hữu của bà năm 1980, bà đang mang thai tôi tám tháng. Cũng như nhiều người trốn đi vào lúc đó, bà đã phải làm cái quyết định không thể là bỏ lại hai trong những đứa con gái của bà với gia đình. Bà hi vọng rằng một ngày nào đó, họ sẽ có thể ra đi, nhưng nếu bà có cơ may nào thoát được, bà biết rằng bà sẽ chỉ có thể thực hiện được điều đó với chỉ một phần gia đình.

Bà lên một chiếc thuyền quá tải với nhiều chục gia đình khác, và con thuyền đã trôi dạt ra biển. Sau ba lần bị cướp và nhiều tuần quay vòng vòng không định hướng trong biển Nam Hải, thuyền tới được bờ biển Thái Lan. Nhưng khi những người trên thuyền nhìn thấy đất liền, họ nhận thấy dân địa phương chờ ở bãi có khí giới trong tay. Cũng chính lúc đó một nhóm sư sãi Phật Giáo nhìn thấy sự việc xảy ra và đã hành động. Họ lội ra xa bờ, tạo một rào chắn bằng thân người quanh chiếc thuyền, và đưa chúng tôi về ngủ trên nền chùa của họ. Ngày hôm sau mẹ tôi được đưa tới một trại tỵ nạn Liên Hiệp Quốc, nơi mà tôi được sinh ra sau này.

Tôi may mắn vì một số lý do. Tôi được sinh ra từ những bậc cha mẹ vô cùng can đảm đã thành công vượt thoát khỏi Việt Nam. Tôi nhập tịch công dân Hoa Kỳ năm tôi 12 tuổi vì cha mẹ tôi đã có cái nhìn xa để hiểu rằng nếu họ muốn tôi có tất cả những lợi ích và những quyền tự do khi sống ở Hoa Kỳ, tất cả chúng tôi cần trở thành công dân. Tôi trở thành thị trưởng của thành phố tôi đã lớn lên và bây giờ tôi đang tranh cử vào Quốc Hội để đại diện cho những người làm việc chăm chỉ trong Orange County tại Washington D.C.

Gia đình tôi và tôi đã được hưởng lợi lớn từ quyết định của cha mẹ tôi để trở thành công dân Hoa Kỳ. Nhưng lợi ích tôi coi trọng nhất là quyền bầu cử.

Cha mẹ tôi đến từ một quốc gia mà lá phiếu của họ không có giá trị. Nhưng ở Hoa Kỳ, một lá phiếu có sức mạnh thay đổi sự việc. Người Hoa Kỳ có thể bỏ phiếu cho tất cả mọi thứ từ tổng thống xuống đến hội đồng trường học đia phương. Tôi đã phục vụ tại hội đồng trường học Garden Grove và đã thắng cuộc đua thị trưởng chỉ với 15 phiếu. Chiến thắng khít khao này càng nhấn mạnh thêm sự quan trọng của một lá phiếu.

Lý do tôi chọn phục vụ trong văn phòng công cộng là để tôn vinh sự hy sinh của cha mẹ tôi. Họ đã trốn chạy một chính quyền tham nhũng và áp bức và trở thành công dân Hoa Kỳ để tôi có một cuộc sống tự do hơn, tốt đẹp hơn. Có khả năng đòi các viên chức chính phủ phải chịu trách nhiệm là một điều nhiều người cho là chuyện đương nhiên, nhưng tôi sẽ không bao giờ.

Đó là điều tại sao tôi tranh đấu để chắc rằng nước này không biến thành quốc gia của một thiểu số chính trị và để bảo vệ quyền tự do cá nhân và dân sự, để tất cả mọi gia đình có thể sống tự do và không sợ chính quyền. Tôi làm tất cả những điều này vì tôi là một công dân Hoa Kỳ và vì đó là trách nhiệm của tôi với đất nước tôi, và với cha mẹ tôi.

Bài này là một trong loạt bài nghị luận về quốc tịch của các viên chức chính phủ, do New America Media đăng tải với sự hợp tác của mạng lưới quốc gia, không đảng phái New Americans Campaign. Để biết thêm thông tin về những lớp học quốc tịch sắp tới ở gần bạn, hãy viếng trang mạng:
newamericanscampaign.org/events.