Khi Những Lời Nói Mang Tính Thù Hận Nổi Thành Một Phong Trào.

Khi Những Lời Nói Mang Tính Thù Hận Nổi Thành Một Phong Trào.

Story tools

A A AResize

Print

 
 English version: When Hate Speech Became a Movement

Mới chỉ một năm trước, Microsoft giới thiệu Tay, một ứng dụng trò chuyện sử dụng trí tuệ nhân tạo được thiết kế để học hỏi từ những người làm công việc trò chuyện trực tuyến và sau đó thay thế họ. Tay, theo tờ Business Insider, “phản hồi đến những câu hỏi của người dùng và bắt chước những đoạn hội thoại thông thường cũng như chọc giỡn điển hình của thế hệ 8X.”


Tuy nhiên trong vòng 24 tiếng, Tay đã buộc phải ra đi, hậu quả của một thế giới trực tuyến đầy sự thù hận đang định hình toàn cảnh chính trị và xã hội Mỹ hiện nay.

“Bush đã làm 9/11,” và “Hitler đáng lẽ có thể làm tốt hơn con khỉ đột mà chúng ta đang có.” Đây chỉ là một ví dụ trong số những lời đùa giỡn điển hình của Tay.

Tay, đương nhiên không hề có chút quan điểm gì. Là một phần mềm, nó phản ánh những cuộc hội thoại diễn ra trên thế giới ảo. Đó là lý do tại sao từ một robot ngây thơ nó đã trở thành một kẻ kỳ thị trắng trợn rất nhanh chỉ trong vòng ít hơn 1 ngày và đã bị buộc gỡ xuống khỏi chế độ trực tuyến. 


Việc giết chết Tay là một tin mà không ai để ý tới nhưng nó rất quan trọng đối với nước Mỹ ở thời điểm bắt đầu thiên nhiên kỷ mới. Ở một thế hệ mà những câu nói mang tính thù hận được ươm mầm từ không gian mạng, nơi mà sự giận giữ, phẫn nộ và sợ hãi được tự do thể hiện. Qua thời gian, sự thù hận lan truyền và thâm nhập vào mọi mặt của đời sống người Mỹ, bao gồm cả chính sách điều hành.


Sự kỳ thị dần trở thành đề tài quan trọng theo đuôi những buổi tranh luận về vấn đề chính sách công mà chúng ta có thể thấy ở các phương tiện truyền thông đại chúng hiện nay,” Brian Levin nói trong buổi phỏng vấn với Salon. Levin người đứng đầu trung tâm nghiên cứu về sự thù hận và chủ nghĩa cực đoan ở San Bernardio, bang California. “Có một sự bùng nổ nhóm người trực tuyến đã lợi dụng những vấn đề về chính sách, quyền tự do ngôn luận và nền kinh tế để thể hiện sự kỳ thị.”

Thật ra, quy tắc ứng xử nơi công cộng buộc con người phải điều chỉnh hành vi và kiềm chế những ngôn từ mang tính xúc phạm ở nơi như trường học, nơi làm việc, và trên phương tiện truyền thông đại chúng. Tuy nhiên, sự kìm nén đó làm bộc phát sự giận giữ điên cuồng và thiếu kiềm chế ở không gian mạng và hiện nay rất phổ biến ở ngay cả ở môi trường ngoại tuyến lẫn trực tuyến. Điều này giống như vì bị kiềm chế ở đời sống thực tế nên người Mỹ đã mất sự kiểm soát bản thân ở thế giới ảo dẫn đến mối quan hệ phức tạp giữa việc phải tuân thủ quy tắc ứng xử nơi công cộng và việc bộc phát những lời nói phỉ báng không suy nghĩ. 


Vấn đề này đã đặt ra một số câu hỏi cho một trong những cột trụ của nền dân chủ Mỹ.


Trong cuốn sách “The Harm in Hate Speech” (tạm dịch Sự nguy hại của lời nói mang tính thù hận) của nhà triết gia Jeremy Waldron, người đã vận động người Mỹ xem xét việc bảo vệ những lười nói mang tính thù hận bằng luật pháp qua quyền tự do ngôn luận. Mặc dù ông thú nhận rằng cách này sẽ không bao giờ có thể được hiến pháp thông qua ở Mỹ, ông nói sự tổn hại gây ra bởi những lời nói hận thù giống như “một mối đe dọa từ môi trường đến sự hòa bình xã hội, một dạng của sự đầu độc từ từ, tích góp mỗi nơi một chút.”